Thư Viện Hoa Sen

Yếu Giải Kinh Phật Thuyết A Di Đà

YẾU GIẢI
KINH PHẬT THUYẾT A DI ĐÀ
佛說阿彌陀經要解
Diêu Tần Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập dịch Kinh
姚秦三藏法師鳩摩羅什譯
Sa Môn Tây Hữu Ngẫu Ích Trí Húc chú giải vào đời Thanh
清西有沙門蕅益智旭解
Dịch giả:Như Hòa
Kinh A Di Đà Yếu Giải - Trí Húc Đại Sư- Như Hòa dịch

MỤC LỤC

LỜI TỰA i

GIẢI THÍCH HUYỀN NGHĨA

Thích danh

Biện thể

Minh tông

Minh lực dụng

Minh giáo tướng

GIẢI THÍCH CHÁNH KINH

PHẦN TỰ

I. Thông tự

II. Biệt tự

PHẦN CHÁNH TÔNG

I. Giảng rộng về y báochánh báo để khơi gợi lòng tin

II. Riêng khuyên chúng sanh hãy nên phát nguyện cầu được vãng sanh

III. Chỉ thẳng pháp trì danh [nhằm khuyên hành giả] lập hạnh

[ PHẦN LƯU THÔNG]

I. Phổ Khuyến

1. Khuyến tín lưu thông

2. Khuyến Nguyện Lưu Thông

3. Khuyến hạnh lưu thông

II. Kết Khuyến

LỜI BẠT

CHÚ THÍCH

Phần Việt dịch được trích từ “Kinh A Di Đà Yếu Giải Giảng Ký” của Pháp Sư Tịnh Không, Như Hòa chuyển ngữ.

LỜI TỰA

Nguyên vì chư Phật nghĩ thương xót quần mê, tùy theo từng căn cơ mà lập cách hóa độ. Trở về nguồn thì chẳng hai, nhưng phương tiện có nhiều cửa. Trong hết thảy các phương tiện, cầu lấy một phương tiện thẳng chóng nhất, viên đốn nhất, thì không gì bằng niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Lại nữa, trong hết thảy các pháp môn Niệm Phật, cầu lấy một pháp đơn giản nhất, dễ dàng nhất, ổn thỏa nhất, thích đáng nhất, thì không gì bằng “tín, nguyện, chuyên trì danh hiệu”. Vì thế, ba kinh Tịnh Độ cùng được lưu hành trong cõi đời, nhưng cổ nhân lại xếp riêng kinh A Di Đà vào khóa tụng thường ngày, há chẳng phải là vì thấy pháp Trì Danh thích hợp trọn khắp ba căn, thâu nhiếp Sự lẫn Lý chẳng sót, bao trùm Tông lẫn Giáo chẳng thừa, thật là chẳng thể nghĩ bàn đó ư?

Từ xưa đến nay, không đời nào thiếu người chú sớ kinh này, nhưng thời đại đã lâu, khiến những bản văn ấy bị mất mát, chẳng còn lại được mấy. Hòa thượng Vân Thê trước tác bộ Sớ Sao, rộng lớn, tinh vi. Sư bá U Khê soạn cuốn Viên Trung Sao, cao sâu, mênh mông, bát ngát. Giống hệt như mặt trời, mặt trăng giữa trời, kẻ nào có mắt đều trông thấy, nhưng vì văn nhiều, nghĩa lắm, khó lường được bến bờ; chắc sẽ đến nỗi khiến cho kẻ sơ cơ, kém hiểu biết, khó thành tựu tín nguyện. Vì thế, tôi chẳng nề hà chính mình tầm thường, ngu muội, lại viết cuốn Yếu Giải. Chẳng dám ganh

đua cho khác với hai ông, mà cũng không nhất thiết phải gượng ép cho giống với hai vị. Ví như nhìn dọc thành ngọn, nhìn ngang thành rặng, dẫu đều chẳng thể thấy trọn hết cảnh Lô Sơn, chỉ cốt sao ai nấy chẳng đánh mất cảnh Lô Sơn theo như chính mình đã thấy mà thôi! Kinh văn được giải thích theo năm tầng huyền nghĩa.