Quảng Đức

ttt-20260806-1-01
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
 
TU HẠNH AN TỊNH LẮNG NGHE, RỜI THÓI QUEN VỘI VÀNG PHẢN ỨNG..

🍀 Có những người sống cả đời trong chống trả.
Ai nặng lời với mình, mình nặng lời lại.
Ai làm mình đau, mình tìm cách làm đau lại.
Ai mang sân đến, mình cũng mang sân đáp trả.
Tâm luôn như một ngọn lửa chực bùng lên trước mọi va chạm của cuộc đời.
Chỉ một câu nói trái ý cũng đủ bất an. Một ánh nhìn không vừa lòng cũng đủ khó chịu. Một chút nóng lạnh, đói khát, bệnh đau cũng làm tâm phiền não nổi dậy. Người ấy không sống với đời. Người ấy đang sống với phản ứng của chính mình.
Và càng phản ứng, tâm càng động. Càng động, khổ càng sâu.
Đó là con đường không kham nhẫn.

🍀 Rồi có người bắt đầu học cách dừng lại.
Bị xúc phạm nhưng không lập tức đáp trả.
Bị hiểu lầm nhưng không vội tranh hơn thua.
Bị khó chịu chạm vào nhưng biết im lặng nhìn lại chính mình.
Không phải vì yếu đuối. Mà vì họ hiểu rằng:
nếu cứ lấy sân đáp sân, thì khổ đau sẽ không bao giờ chấm dứt.
Người biết kham nhẫn không phải là người không đau.
Mà là người đủ tỉnh để không biến cái đau thành thêm một vòng tạo tác.  Họ học cách đi qua nóng lạnh, khen chê, thuận nghịch mà không để tâm mình bị lôi kéo mãi. Đó là con đường kham nhẫn.

🍀 Nhưng kham nhẫn vẫn chưa phải là đoạn cuối.
Vì có người tuy im lặng bên ngoài, nhưng bên trong vẫn còn sóng ngầm.  Nên người học đạo bắt đầu đi sâu hơn: khi mắt thấy sắc, biết chỉ là thấy;  khi tai nghe tiếng, biết chỉ là nghe; khi ý khởi lên phân biệt, biết nó đang khởi. Không nắm giữ. Không chạy theo.
Không để tâm bị kéo lôi bởi những gì tiếp xúc mỗi ngày.
Họ canh giữ tâm mình ngay từ nơi các căn tiếp xúc với đời.
Vì họ hiểu: mọi phiền não đều đi vào từ chỗ tâm không được phòng hộ.
Đó là con đường nhiếp phục.

❤ Rồi sâu hơn nữa…
Không chỉ ngăn tâm bất thiện, mà còn không chấp nhận cho chúng ở lại. Dục khởi lên — thấy và buông.  Sân khởi lên — thấy và buông.  Những ý nghĩ làm hại mình, hại người vừa sinh — liền nhận ra và làm cho lắng xuống. Không nuôi dưỡng. Không đồng hóa. Không xem chúng là “ta”.
Tâm dần sạch hơn. Nhẹ hơn. Lặng hơn.
Cho đến một ngày, bên trong không còn nhiều chống đối với cuộc đời nữa.  Không phải vì cuộc đời đã yên. Mà vì tâm đã an. Đó là con đường an tịnh.

- Người tu không phải là người trốn khỏi thế gian.
Mà là người đi từ phản ứng đến tỉnh thức.
Từ chống trả đến kham nhẫn.
Từ phóng dật đến nhiếp tâm.
Từ dao động đến an tịnh.
Con đường ấy không ở đâu xa.
Nó nằm ngay trong từng lần mình muốn nổi nóng nhưng biết dừng lại.
Từng lần muốn nói nặng nhưng biết im.
Từng lần tâm nổi sóng nhưng vẫn đủ tỉnh để nhìn sâu vào chính mình.  Ngay nơi đó, con đường an tịnh bắt đầu mở ra. 
🌹🍀🙏
 
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
 Kính chia sẻ cùng cả chùa hình ảnh Thầy Như Nhiên & Tăng đoàn Theo Dấu Như Lai trong Khóa tu nhân lễ vía đức Quán Thế Âm Bồ Tát 19/6 AL tại Chùa Quan Âm Phan Rang với chủ đề: ''Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời''
-  Chân thành cảm niệm Công Đức Thầy trụ trì Thích Quảng Phước và Tăng chúng Chùa Quan Âm tạo duyên Pháp thí. Xin ghi lại trên dòng thời gian một khóa tu thanh tịnh, an lạc, dạt dào năng lượng tỉnh thức, hiểu và thương..
Kính chúc tất cả ngày mới hạnh phúc, an lành & tùy tâm như nguyện..
Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ

Namo Buddhaya
🌺🙏😊
 
ttt-20260806-1-02ttt-20260806-1-03ttt-20260806-1-04ttt-20260806-1-05ttt-20260806-1-06ttt-20260806-1-07ttt-20260806-1-08ttt-20260806-1-09ttt-20260806-1-10ttt-20260806-1-11ttt-20260806-1-12ttt-20260806-1-13ttt-20260806-1-14ttt-20260806-1-15ttt-20260806-1-16ttt-20260806-1-17ttt-20260806-1-18ttt-20260806-1-19ttt-20260806-1-20ttt-20260806-1-21ttt-20260806-1-22ttt-20260806-1-23ttt-20260806-1-24
Hạnh Phúc Xuất Hiện Khi Kết Thúc Cuộc Kiếm Tìm, Như Nhiên Thích Tánh Tuệ 08/26